Trang chủTản mạn60 Bài Học Cuộc Sống Sâu Sắc Từ Tam Quốc Diễn Nghĩa

60 Bài Học Cuộc Sống Sâu Sắc Từ Tam Quốc Diễn Nghĩa

Tam Quốc Diễn Nghĩa không chỉ là một đại danh tác trên văn đàn mà nó còn là một tấm gương, một tấm gương khổng lồ soi chiếu mọi ngóc ngách của thời cuộc. Từ việc lột bỏ đi các lớp vỏ bọc trần trụi của nhân tâm cho đến mọi mưu lực tinh vi nhất của quyền lực và cái giá đẫm máu phải trả cho một lần thành bại. Hơn một thế kỷ chiến loạn, hàng vạn sinh linh, hàng trăm anh hùng và gian hùng, tất cả đã được lịch sử chưng cất thành những chân lý đắt giá nhất. Đây không phải là câu chuyện của ngàn năm trước mà đây chính là kịch bản của thương trường khốc liệt bạn đang đối mặt, là ván cờ công sở bạn phải tính toán mỗi ngày. 60 bài học cuộc sống sâu sắc thấm thía này chính là tinh túy được rút ra từ vinh quang và bi kịch. Nó sẽ chỉ cho bạn thấy cái dũng của Lã Bố sao vẫn thất bại thảm hại, cái nhân của Lưu Bị làm sao có thể thu phục thiên hạ từ hai bàn tay trắng và tại sao cái nhẫn của Tư Mã Ý mới là kẻ chiến thắng cuối cùng. Bạn muốn nhìn thấu kẻ khác hay muốn hiểu rõ vận mệnh của chính mình hãy đến với 60 bài học cuộc sống sâu sắc từ Tam Quốc Diễn Nghĩa dưới đây:

1. Kinh nghiệm của Lưu Bị cho chúng ta thấy tổng giám đốc tập đoàn hoàn toàn có thể khởi nghiệp từ việc bán hàng vỉa hè. Xuất thân không định đoạt tương lai nhưng thương hiệu cá nhân với danh nghĩa và khả năng gọi vốn được ví như kết nghĩa vườn đào mới gọi là then chốt. Vốn liếng lớn nhất của Lưu Bị không phải là tiền bạc mà là lòng người và một dòng dõi hoàng tộc trên danh nghĩa.

2. Kinh nghiệm của Gia Cát Lượng cho chúng ta thấy và làm cho công ty tư nhân thực ra lại có không gian phát triển hơn là vào doanh nghiệp nhà nước. Vấn đề không phải là doanh nghiệp nhà nước Tào, Ngô hay tư nhân Thục quốc. Vấn đề là tìm được nơi mình là duy nhất và không thể thiếu. Nếu ở với Tào Tháo, Gia Cát Lượng chỉ là một trong nhiều mưu sĩ. Nhưng ở với Lưu Bị, ông là cả một bầu trời chiến lược.

3. Kinh nghiệm của Tư Mã Ý cho chúng ta thấy sinh tồn trước, thành công sau. Trong mọi cuộc đua KPI quan trọng nhất không phải là thành tích mà là tuổi thọ. Kẻ thông minh nhất chưa chắc là người chiến thắng cuối cùng, mà là kẻ sống lâu nhất và nhẫn nại nhất. Tư Mã Ý không chỉ dưỡng sinh để thắng thời gian, chờ cho 3 đời nhà Tào lần lượt khuất bóng, ông còn dưỡng tâm để thắng đối thủ. Trong không thành kế, Tư Mã Ý ghìm quân nghe tiếng đàn của Khổng Minh. Đó không chỉ là vì ông hiểu âm luật mà quan trọng hơn ông hiểu được chính mình. Kẻ thù lớn nhất – Khổng Minh còn thì ông mới còn giá trị tồn tại trong mắt Tào gia. Ông thắng không phải bằng một trận đánh chớp nhoáng mà thắng cả một cuộc đời nhẫn nhịn đợi thời.

4. Kinh nghiệm của Lã Bố cho chúng ta thấy nhảy việc quá thường xuyên sẽ trực tiếp dẫn đến việc không ông chủ nào dám tuyển dụng bạn. Lòng trung thành là một loại tài sản vô hình và đắt giá nhất. Khi anh bán rẻ nó lần đầu để đổi lấy lợi ích, ví như đổi lấy Xích Thố, giá trị của anh sẽ vĩnh viễn giảm sút trong mọi nhà tuyển dụng sau này.

5. Kinh nghiệm của Bàng Thông cho chúng ta thấy ngoại hình quá xấu có thể ảnh hưởng đến kết quả phỏng vấn xin việc của bạn. Người ta thường đánh giá bìa sách trước khi đọc nội dung. Tài hoa đến mấy mà không biết cách đóng gói hoặc không gặp người biết mở sách như Lưu Bị thì cũng bị bỏ xó ở vị trí huyện lệnh mà thôi.

6. Kinh nghiệm của Mã Tốc cho chúng ta thấy bài học chuyên ngành có học tốt đến đâu thì khi đi làm về cơ bản cũng không dùng đến. Lý thuyết là màu xám, còn thực tế thì mãi xanh tươi. Chiến trường thực tế không bao giờ vận hành cứng nhắc như sách vở. Kinh nghiệm và sự linh hoạt ứng biến mới quyết định thành bại. Chém Mã Tốc là bài học đau đớn nhất về việc trả giá cho sự tự tin sách vở.

7. Kinh nghiệm của Dương Tu cho chúng ta thấy ở nơi làm việc, nếu luôn tỏ ra mình là cao minh hơn lãnh đạo, bạn sẽ chết rất thảm. Trí thông minh của bạn là công cụ phục vụ lãnh đạo, không phải là để chứng minh lãnh đạo kém. Giả ngu đúng lúc, không hiểu đúng chỗ mới là trí tuệ đỉnh cao của kẻ làm lính. Cái chết của Dương Tu lộ sáng quá mức cần thiết.

8. Kinh nghiệm của Cam Ninh cho chúng ta thấy có tiền án, tiền sự không ảnh hưởng đến việc bạn thi công chức. Như câu nói: Mọi thánh nhân đều có một quá khứ, mọi tội đồ đều có một tương lai. Quan trọng không phải quá khứ anh là ai, Cam Ninh trước là cướp sông, mà hiện tại anh cống hiến được gì? Một ông chủ như Tôn Quyền biết dùng người sẽ nhìn vào tiềm năng và sự thay đổi, không phải lý lịch.

9. Kinh nghiệm của Viên Thiệu cho chúng ta thấy nếu thị trường cạnh tranh tự do, doanh nghiệp nhà nước chưa chắc đã đấu lại với doanh nghiệp tư nhân. Quy mô lớn, nguồn lực dồi dào mà nội bộ chia rẽ, quyết sách thì do dự thì cũng như con tàu lớn không người lái, sẽ bị con thuyền nhỏ nhưng linh hoạt và quyết đoán của Tào Tháo đánh chìm tại Quan Độ.

10. Kinh nghiệm của Tào Tháo cho chúng ta thấy muốn làm doanh nghiệp lớn trên thị trường, trước hết phải dương cao ngọn cờ chính sách của nhà nước, phải luôn chiếm lấy danh nghĩa. Phó tá Hán Đế dương cao chính sách chính là mượn danh nghĩa để hợp thức hóa mọi hành động thâu tóm của mình. Kinh doanh giỏi không chỉ là kiếm tiền mà là phải biết mượn gió của thời cuộc.

11. Kinh nghiệm của Quan Vũ cho chúng ta thấy kể cả bạn là thạc sĩ quản trị kinh doanh – MBA thì một sai lầm trong marketing nhất thời cũng có thể khiến bạn thua một kẻ làm trái ngành. Sự kiêu ngạo là mầm mống của thất bại. Kinh nghiệm MBA rất quý nhưng nếu nó biến thành sự khinh địch, anh sẽ bị hạ gục bởi chính những kẻ mà anh coi là non nớt như Lục Tốn và trái ngành như Lã Mông vốn là tướng võ.

12. Kinh nghiệm của Hạ Hầu Đôn cho chúng ta thấy tự làm hại bản thân nhưng nuốt mắt quả thực rất có sức uy hiếp. Gặp phải loại Chí Phèo này ai cũng phải sợ. Đôi khi sự tàn nhẫn với chính mình lại là lời tuyên bố đanh thép nhất về sự quyết tâm. Kẻ dám nuốt con ngươi là kẻ không còn gì để mất và đó là kẻ đáng sợ nhất trên chiến trường.

13. Kinh nghiệm của Tưởng Cán cho chúng ta thấy trên thị trường chứng khoán, những tin tốt mà nhà cái tung ra thường là để gài bẫy, úp sọt bạn. Khi một tin mật đến với anh quá dễ dàng thì 99% đó là cái bẫy. Kẻ thù không bao giờ cho anh thứ gì miễn phí, trừ khi cái giá phải trả còn nắt hơn, ví như là mạng sống của 2 tướng thủy quân và trận Xích Bích.

14. Kinh nghiệm của Công Tôn Toản cho chúng ta thấy: Giỏi bơi ắt có ngày sặc nước, chơi với lửa ắt có ngày tự thiêu, thị trường chứng khoán có rủi ro, gia nhập cần cẩn trọng. Đừng bao giờ tất tay vào một canh bạc dù anh tự tin đến mấy. Ngựa trắng rất đẹp nhưng không thể thắng mọi địa hình và sự tự tin thái quá sẽ dẫn đến cái chết trên lầu cao.

15. Kinh nghiệm của Đại Kiều và Tiểu Kiều cho chúng ta thấy đàn ông vừa có tài vừa có tiền lại đẹp trai thường không thể đi cùng bạn đến cuối cùng. Có câu rằng: Mỹ nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu. Đời không cho phép mỹ nhân và danh tướng bạc đầu. Cái gì quá hoàn mỹ như Tôn Sách, Chu Du thường đoản mệnh.

16. Kinh nghiệm của Lưu Thiện cho chúng ta thấy khi một doanh nghiệp lớn bị sáp nhập, ban quản lý cấp cao chắc chắn sẽ quan tâm đến động thái tâm lý của nhân viên. Giữ được cái xác của công ty Thục Hán đã khó, giữ được hồn nhân viên lòng dân còn khó hơn. Tư Mã Chiêu cho Lưu Thiện an lạc chính là để triệt tiêu ý chí phản kháng cuối cùng của những nhân viên cũ.

17. Kinh nghiệm của Khương Duy cho chúng ta thấy có 2 bằng đại học đôi khi còn có sức cạnh tranh hơn là học thạc sĩ. Vừa có võ thực hành, vừa có văn thừa hưởng chiến lược của Gia Cát Lượng là một lợi thế. Nhưng bi kịch là dù anh có song bằng, nếu công ty Thục Hán đã mục rữa từ bên trong thì một mình anh cũng không cứu nổi.

18. Kinh nghiệm của Hoàng Nguyệt Anh, vợ của Gia Cát Lượng cho chúng ta thấy học giỏi không bằng lấy chồng giỏi. Đây là một cuộc đầu tư 2 chiều, Gia Cát Lượng không cưới nhan sắc, ông cưới trí tuệ và sự hậu thuẫn của gia tộc họ Hoàng. Người phụ nữ thông minh biết chọn người đàn ông có thể dùng và trân trọng trí tuệ của mình.

19. Kinh nghiệm của Lưu Biểu cho chúng ta thấy sức khỏe là vốn quý nhất. Bạn có giỏi đến đâu, một khi chết đi sẽ có kẻ khác ngủ với vợ bạn, tiêu tiền của bạn và đánh con bạn. Sự nghiệp xây cả đời ở Kinh Châu chỉ cần một cơn bạo bệnh là tan thành mấy khói. Gìn giữ cái gốc sức khỏe còn quan trọng hơn việc mở rộng cành lá sự nghiệp.

20. Kinh nghiệm của Triệu Vân cho chúng ta thấy năng lực cá nhân dù mạnh đến đâu, nếu chỉ chăm chăm vào lương cao, kết quả chỉ có một, có việc làm nhưng không có sự nghiệp. Làm bảo vệ cấp cao, cận vệ có thể rất oai phong nhưng không bao giờ được tham gia vào hội đồng quản trị hoạch định chiến lược. Triệu Vân trung dũng nhưng vĩnh viễn không phải là người hoạch định mưu kế như Gia Cát Lượng hay Pháp Chính.

21. Kinh nghiệm của gia tộc Tư Mã cho chúng ta thấy đi làm thuê cho người khác không bằng tự mình khởi nghiệp. Làm thuê xuất sắc như Tư Mã Ý đến mấy cũng chỉ là làm giàu cho chủ Tào Gia. Phải biết tích lũy đủ vốn và kinh nghiệm, chờ đợi thời cơ để tự mình làm chủ.

22. Kinh nghiệm của Khổng Dung cho chúng ta thấy nhường lê là một mỹ đức nhưng cũng là một màn diễn. Là một cách được lên kế hoạch từ nhỏ để nâng cao danh tiếng bản thân. Hãy nhớ kỹ, nổi danh phải tranh thủ lúc còn trẻ. Danh tiếng là một loại tài sản phải xây dựng từ sớm. Nhường lê là một nước marketing thông minh nhưng bi kịch là ông tin vào cái danh đó thật và chết vì cái miệng ngông cuồng khi chọc giận Tào Tháo.

23. Cái chết của Trương Phi cho chúng ta thấy phải đối xử tốt với nhân viên. Nếu áp bức nô dịch lâu ngày tất sẽ bị báo thù. Dù không báo thù thì cũng dẫn đến đình công tập thể hoặc nhảy việc. Lãnh đạo dùng uy để trị quân thì sẽ chết vì chính con dao của kẻ sợ mình. Lãnh đạo dùng ân để phục chúng thì mới có thể an ổn. Trương Phi thắng mọi kẻ thù nhưng lại thua chính thuộc hạ của mình.

24. Kinh nghiệm của Vu Cát cho chúng ta thấy thần quỷ có thể không tin nhưng không thể bất kính. Có những thứ tâm linh ví như lòng tin của dân chúng mà quyền lực không thể động vào. Tôn Sách giết Vô Cát. Nhìn thì là giết một đạo sĩ nhưng thực chất là tuyên chiến với tín ngưỡng của vạn dân và tự rước lấy ám ảnh vào thân.

25. Kinh nghiệm của Hoàng Trung cho chúng ta thấy tuổi tác không thành vấn đề, mấu chốt là phải có thực lực. Đừng bao giờ coi thường nhân viên lớn tuổi, đôi khi họ còn làm tốt hơn cả lớp trẻ. Như có câu: Gừng càng già càng cay. Đừng bao giờ coi thường kinh nghiệm. Nó là thứ được tích lũy bằng thời gian và xương máu. Thứ mà tuổi trẻ rồi có nhiệt huyết đến đâu cũng không thể nào có được.

26. Kinh nghiệm của Lưu Thiện lần nữa cho chúng ta thấy Phú nhị đại tức là thế hệ thứ hai giàu có. Nếu không có bản lĩnh dù có giám đốc điều hành giỏi đến đâu thì cũng khó tránh khỏi vận mệnh bị sáp nhập. Giao cơ nghiệp cho một kẻ bất tài cũng giống như trao thanh gươm báu cho đứa trẻ con. Nó không chỉ làm hỏng cơ nghiệp mất nước mà còn tự làm đứt tay mình: Vui vì không nhớ Thục.

27. Kinh nghiệm của Nhị Kiều một lần nữa cho chúng ta thấy lấy chồng đừng chỉ chăm chăm vào việc đối phương có quyền thế. Một lòng muốn gả vào hào môn nhưng chưa chắc đã có kết cục tốt đẹp. Gả vào hào môn hưởng vinh hoa nhưng cũng gánh chịu rủi ro của quyền lực. Họ lấy được người chồng tốt nhất, anh hùng thiên hạ nhưng lại không có được cuộc đời yên ổn bình dị.

28. Kinh nghiệm của Tào Thực cho chúng ta thấy nơi công sở đôi khi không có tình huynh đệ, chỉ có lợi ích. Khi chiếc ngai vàng cái ghế CEO được đặt ra, tình huynh đệ phải lùi lại, nồi da xáo thịt. Bài thơ bảy bước là bi kịch muôn đời của tranh giành, lợi ích và quyền lực.

29. Kinh nghiệm của Chu Du cho chúng ta thấy khi gặp đối thủ ngang tài ngang sức phải giữ được bình tĩnh phát huy sở trường tránh sở đoản, đừng để thắng thua cá nhân ảnh hưởng đến lợi ích của đại cục. “Trời sinh Du sao còn sinh Lượng” là tiếng than của sự đố kỵ, kẻ hẹp hòi dù tài giỏi đến đâu cũng tự thiêu đốt mình trong ngọn lửa sân hận trước khi kẻ thù kịp ra tay.

30. Kinh nghiệm của Tào Tung – cha của Tào Tháo cho chúng ta thấy con trai có phải ruột thịt hay không không quan trọng. Mấu chốt là có tiềm năng hay không, chỉ cần là nhân tài thì tốn bao nhiêu tiền bồi dưỡng cũng đáng giá. Đầu tư cho giáo dục và con người là khoản đầu tư sinh lời nhất. Không quan trọng hạt giống, huyết thống, quan trọng là mảnh đất giáo dục và tiềm năng của cái cây đó.

31. Câu chuyện 3 lần thăm lều cỏ cho chúng ta thấy một người có bằng cấp kinh nghiệm làm việc hay không không quan trọng, chủ yếu là phải biết cách tiếp thị bản thân, tự lăng xê đánh bóng để nâng cao danh tiếng. Đến lúc đó tự nhiên sẽ có người mang tiền đến cửa mời về làm với lương cao. Đồng thời đừng quên làm cao một chút, càng nâng cao được giá trị của bản thân. Giá trị của anh không chỉ do anh quyết định mà còn do nhu cầu của thị trường. Gia Cát Lượng làm cao là để Lưu Bị hiểu rằng thứ có được quá dễ dàng sẽ không được trân trọng.

32. Cái chết của Dổng Trác cho chúng ta thấy không thể nhận con nuôi bừa bãi, đặc biệt là những kẻ có tiền án, tiền sự. Huống hồ mình là đại gia, vì gia sản mà có kẻ cam tâm làm cháu mình cũng nên. Mối quan hệ được xây dựng bằng tiền và lợi ích sẽ bị phá vỡ cũng bằng tiền và lợi ích hoặc gái đẹp như Điêu Thuyền. Đừng bao giờ tin vào lòng trung thành được mua bằng vật chất, nhất là khi con nuôi đó còn mạnh hơn mình.

33. Kinh nghiệm của Mạnh Đức – Tào Tháo cho chúng ta thấy doanh nghiệp muốn làm lớn làm mạnh thì phải không ngừng thu mua, sáp nhập chèn ép các hộ kinh doanh cá thể. Cá lớn nốt cá bé là quy luật của thị trường. Muốn thống nhất không thể có lòng nhân từ của hộ kinh doanh cá thể như Lưu Bị mà phải có sự tàn nhẫn và chiến lực cá mập như Tào Tháo.

34. Kinh nghiệm của Trần Cung cho chúng ta thấy ông chủ tìm được nhân viên tốt đã khó. Nhân viên tốt muốn tìm được một ông chủ tốt đáng để mình bán mạng lại càng khó hơn. Bi kịch của Trần Cung là chọn nhầm chủ. Ông rời Tào Tháo vì Tào Tháo bất nhân nhưng lại theo Lã Bố bất nghĩa. Tìm một người vừa có tài vừa có đức để đi theo khó hơn lên trời.

35. Kinh nghiệm của Ngụy Diên cho chúng ta thấy nhảy việc không thể quá mù quáng, đặc biệt là khi bị trợ thủ đắc lực của sếp như Gia Các Lượng ngứa mắt. Công ty như vậy không có tương lai phát triển, thay vì tiếp tục làm thì thà nhảy việc lần nữa còn hơn. Bất hòa với cánh tay phải của sếp, dù anh có tài đến đâu, tương lai của anh cũng mờ mịt. Cái phản cốt của Ngụy Diên không phải trên gáy mà là trong mắt của Gia Cát Lượng từ ngày đầu tiên.

36. Cái chết của Quan Vũ cho chúng ta thấy xây dựng tốt các mối quan hệ là vô cùng quan trọng, không thể coi thường người khác, đặc biệt là con nuôi hay em vợ của sếp. Kể cả mình có là anh em ruột thịt với sếp cũng không thể kỳ thị người mà sếp coi trọng. Kẻ kiêu ngạo tự cắt đứt đường lui của mình. Quan Vũ không chết dưới tay kẻ thủ mạnh. Ông chết vì sự kiêu ngạo đã biến đồng minh Tôn Quyền thành kẻ thù không đợi trời chung.

37. Kinh nghiệm của Viên Thuật cho chúng ta thấy giả mạo làm doanh nghiệp nhà nước sẽ chết rất thảm. Danh không chính thì ngôn không thuận. Khi thực lực chưa đủ mà vội vàng lên sàn xưng đế với ngọc tỷ thì anh chỉ trở thành mục tiêu đầu tiên bị tất cả các đối thủ khác liên minh tiêu diệt.

38. Điển tích của Trương Giác cho chúng ta thấy doanh nhân xuất thân từ nông dân – ý nói về khởi nghĩa Khăn Vàng thật không dễ làm chút nào. Khởi nghĩa khởi nghiệp dựa trên cảm xúc tôn giáo lừa mị mà thiếu nền tảng tổ chức chiến lược thì dù rầm rộ lúc đầu cũng sớm bị chính quyền triều đình dẹp tan.

39. Chuyện của Điển Vi cho chúng ta thấy khi bạn đang vất vả liều mạng chiến đấu thì sếp của bạn có thể đang bận vui vẻ với gái. Làm lính nhân viên phải chấp nhận công trạng của anh có thể chỉ là để bảo vệ cho thú vui và sai lầm của sếp. Sự hy sinh của Điển Vi vĩ đại nhưng cái chết của ông thì quá oan uổng cho một sai lầm cá nhân của Tào Tháo.

40. Câu chuyện trâu gỗ, ngựa máy cho chúng ta thấy thiết bị máy móc tiên tiến là bắt buộc. Nó không chỉ nâng cao hiệu suất công việc mà còn giảm tải nguồn nhân lực. Công nghệ kỹ thuật chính là hậu cần của chiến tranh. Ai nắm được công nghệ vận tải tốt hơn, người đó chiếm tiên cơ. Gia Cát Lượng phát minh không phải vì ông thích mà ông bắt buộc phải làm để giải bài toán đường xa.

41. Sự tích của ngựa Xích Thố cho chúng ta thấy đồ hàng hiệu quả là khác biệt. Dù là hàng second-hand vẫn có người tranh nhau mua giá cao. Kể cả khi coi nó là món đồ xa xỉ trưng bày trong nhà cũng thể hiện được sự giàu có và tôn quý của chủ nhân. Một thương hiệu mạnh như Xích Thố tự nó đã là một tài sản. Nó không chỉ là công cụ, nó còn là biểu tượng của đẳng cấp và quyền lực của Lã Bố và Quan Vũ.

42. Gia Cát Lượng cho chúng ta thấy doanh nghiệp lớn muốn đột phá về thành tích thì chỉ dựa vào năng lực cá nhân là rất khó. Phải biết cách quản lý, phân công, khai phá tiềm năng của nhân viên cấp dưới, giao phó trọng trách mới có thể bồi dưỡng được một đội ngũ xuất sắc đề phòng thiếu hụt nhân tài. Một mình Gia Cát Lượng không thể chống lại cả nhà Tư Mã. Bi kịch của ông là quá ôm đồm và không kịp đào tạo thế hệ kế cận. Người quản lý vĩ đại là người biết buông tay đúng lúc.

43. Kinh nghiệm của Hoa Đà cho chúng ta thấy chỉ có kỹ thuật chuyên môn là không đủ. Mấu chốt là phải được nhà nước chứng nhận có đủ giấy phép hành nghề, phải trải qua thử nghiệm lâm sàng. Chứ phòng khám tư nhân nhỏ lẻ hay lang băm lưu động thì rất khó tạo được lòng tin và sự an toàn cho người khác. Chuyên môn cao đến mấy mà động đến an toàn và sự nghi ngờ của lãnh đạo là tự tìm đường chết. Lòng tin của khách hàng đôi khi còn quan trọng hơn cả tài năng thực sự của bạn.

44. Kinh nghiệm của Tôn Quyền cho chúng ta thấy đôi khi gìn giữ sự nghiệp còn khó hơn cả khởi nghiệp. Khởi nghiệp như Tôn Sách thì cần dũng khí. Giữ nghiệp như Tôn Quyền thì cần trí tuệ và sự nhẫn nại. Giữ được cơ ngơi Giang Đông trên thế chân vạc trong bao nhiêu năm biến động mới là cái tài lớn nhất của Tôn Quyền.

45. Kinh nghiệm của Hán Hiến Đế cho chúng ta thấy khi doanh nghiệp gia đình bị họ hàng, bạn bè hoặc người ngoài tham gia góp cổ phần mà cổ phần của họ lớn hơn của mình thì cuối cùng chắc chắn là phải thay chủ tịch hội đồng quản trị. Khi anh để cổ đông nắm quyền kiểm soát hội đồng quản trị thì việc anh bị phế chuất chỉ là vấn đề thời gian. Quyền lực không nằm ở danh mà nằm ở thực.

46. Kinh nghiệm của Lã Mông cho chúng ta thấy trong doanh nghiệp nếu bản thân không có bản lĩnh thì phải đi theo người lãnh đạo có bản lĩnh, như vậy mới có thể tạo nên kỳ tích “Ngô hạ A Mông” tức lột xác ngoạn mục. Bản thân không giỏi thì phải biết đứng trên vai người khổng lồ, chọn đúng thầy, đúng sếp và chịu khó học hỏi, kẻ tầm thường cũng có thể hóa thành phi thường.

47. Câu chuyện Tào Tháo mời Từ Thứ cho chúng ta thấy cạnh tranh nhân tài không lành mạnh có thể không từ một thủ đoạn nào. Thà để họ về công ty mình ngồi chơi xơi nước như Từ Thứ cũng không để đối thủ cướp được về, làm kế hoạch ảnh hưởng đến tương lai doanh nghiệp của mình. Ta không dùng được thì người khác cũng đừng hòng dùng. Đây là đỉnh cao của cạnh tranh nhân sự, không phải để xây cho mình mà là để phá của đối thủ. Một nhân tài ở phe địch nguy hiểm gấp trăm lần.

48. Câu chuyện về chú cháu nhà Gia Cát là Gia Cát Lượng và Gia Cát Cẩn cho chúng ta thấy: Thay vì làm cùng một công ty ăn chung một nồi cơm, thà rằng mỗi người làm ở một công ty riêng. Gia Cát Cẩn thì làm cho Ngô, còn Gia Cát Lượng làm cho Thục. Trứng không nên bỏ chung một giỏ. Phục vụ cho 2 tập đoàn khác nhau là một cách để gia tộc phân tán rủi ro. Dù công ty nào sập, gia tộc Gia Cát vẫn tồn tại và hưng thịnh.

49. Câu chuyện của Vương Doãn cho chúng ta thấy bất kể doanh nghiệp có lớn mạnh và thực lực đến đâu, chỉ cần bên trong tồn tại những cá nhân có tư lợi, nếu bị kẻ khác ra tay chia rẽ, ly gián đều có thể khiến nó sụp đổ. Pháo đài dễ bị hạ nhất là từ bên trong. Một nhân viên như Điêu Thuyền có thể không làm gì được, nhưng nếu biết khơi gợi tư lợi, sự hiếu sắc ham muốn của lãnh đạo Đổng Trác, Lã Bố thì các tập đoàn sẽ sụp đổ.

50. Kết cục của Lưu Biểu và Lưu Chương cho chúng ta thấy khi doanh nghiệp làm ăn đã có chút thành tựu, bỗng nhiên có người tự xưng là họ hàng – ví ở đây là Lưu Bị hoặc bạn bè muốn tham gia hồn hạp đầu tư hoặc làm việc đều phải hết sức cảnh giác. Đề phòng công ty mình một tay sáng lập lại thành mang biếu người khác. Tình thân trong kinh doanh là con dao hai lưỡi, cảnh giác với những kẻ mang danh họ hàng đến nhờ vả. Vì họ đến không phải để giúp mà là để chiếm.

51. Doanh nghiệp của anh em họ Viên cho chúng ta thấy doanh nghiệp gia đình càng nên hòa thuận, hoà khí và đoàn kết, không nên chia rẽ giải thể, nếu không sẽ dẫn đến suy tàn. Huynh đệ tương tàn, Viên Thiệu, Viên Thuật và các con Viên Thiệu là nguyên nhân nhanh nhất đến sụp đổ. Khi cá mập Tào Tháo đang vây quanh mà nội bộ cá con còn cắn xé nhau thì chỉ có kết cục là thảm bại.

52. Cái kết của Tôn Thượng Hương cho chúng ta thấy khi công ty của chồng ý nói là Lưu Bị và công ty của nhà mẹ đẻ là Tôn Quyền xảy ra xung đột cạnh tranh khốc liệt dù đứng về bên nào cũng đều rất khó xử. Bi kịch của người phụ nữ trong các liên minh chính trị. Họ là vật thế chấp cho các mối quan hệ vốn đã không bền vững và là nạn nhân đầu tiên khi liên minh tan vỡ.

53. Kinh nghiệm của Điêu Thuyền cho chúng ta thấy cặp kè với hạng đàn ông nào cũng không quan trọng. Dù già hay trẻ, đẹp hay xấu, quan trọng nhất là anh ta phải có thực lực. Nhan sắc là vũ khí nhưng nó chỉ là vũ khí. Người sử dụng vũ khí và mục tiêu mới là then chốt. Điêu Thuyền không chọn đàn ông, cô ấy chọn sứ mệnh và chấp nhận cái giá của nó.

54. Kinh nghiệm của Đổng Trác cho chúng ta thấy làm phó tổng giám đốc ở chi nhánh Lương Châu không bằng làm trưởng phòng ở trụ sở chính Lạc Dương. Gần vua tức là trung tâm quyền lực mới là quan trọng. Làm vua ở một tỉnh lẻ chi nhánh không bằng làm một chức quan nhỏ nhưng có thực quyền ở trung ương nơi có thể thay vua.
55. Kinh nghiệm của Mã Siêu cho chúng ta thấy khi bản thân không đủ năng lực để làm riêng, thà tìm một ông chủ anh minh để đi theo còn hơn. Khởi nghiệp thất bại sau khi mất Tây Lương không phải là dấu chấm hết. Biết đầu quân cho một startup tiềm năng khác là Lưu Bị và chấp nhận vị trí thấp hơn, đó cũng là một loại trí tuệ để bảo toàn và phát triển.

56. Kinh nghiệm của Quách Gia cho chúng ta thấy hồng nhan bạc mệnh không đáng nói bằng trời ghen tài giỏi. Ngọn nến cháy sáng nhất thường là ngọn nến tắt sớm nhất. Sự nghiệp rực rỡ nhưng ngắn ngủi của Quách Gia là lời nhắc nhở rằng có tài mà không có mệnh, sức khỏe cũng là bi kịch.

57. Hoa Hùng đẫm lệ cho chúng ta thấy tuyệt đối đừng nghe nhầm Quan Công thành Công Quan, tức là PR quan hệ công chúng. Nhầm lẫn thông tin, phạm sai lầm cấp thấp dẫn đến đánh giá thấp thực lực của đối thủ. Thông tin sai lệch hoặc chủ quan là con dao giết chết tướng. Hoa Hùng chết không phải vì Quan Vũ quá mạnh mà vì ông ta và liên quân đã đánh giá thấp một đối thủ vô danh lúc đó.

58. Câu chuyện của Hoàng Cái cho chúng ta thấy chịu đòn cũng là một nghệ thuật. Mấu chốt nằm ở kỹ năng diễn xuất khổ nhục kế, diễn càng giống thì thù lao nhận được càng cao, đồng thời còn có cơ hội thẳng chức. Muốn ăn được ván bài lớn Xích Bích phải chấp nhận hy sinh bị đánh. Diễn giỏi đến mức kẻ thù cũng tin đó là đỉnh cao của mưu lược và lòng dũng cảm.

59. Trận Quan Độ cho chúng ta thấy sự đối đầu trong tình thế gươm tuốt vỏ, nỏ dương dây rất có thể là lúc đối thủ đang tìm kiếm một hướng đi mới để đánh bại bạn. Cuộc chiến giữa cảnh sát và tội phạm chính là ví dụ điển hình. Khi hai bên gườm nhau căng thẳng nhất, đó thường là lúc một bên đang âm thầm chuẩn bị đòn chí mạng như Tào Tháo, đốt kho lương Ô Sào, đừng bao giờ mất cảnh giác lúc hoà hoãn hay giằng co.

60. Những người lính thời Tam Quốc cho chúng ta thấy không có tiền, không có quyền, bạn sẽ mãi mãi chỉ là một quân cờ, mặc người khác sắp đặt. Chỉ có dũng cảm đứng lên mới có thể thay đổi vận mệnh. Lịch sử được viết bởi các tướng nhưng được xây bằng máu của lính. Trong ván cờ của kẻ mạnh, người yếu thế thường vĩnh viễn là quân tốt thí mạng. Đó là bi kịch lớn nhất của thời loạn.

Sưu tầm

- Advertisement -
Huỳnh Mai Anh Kiệt
Huỳnh Mai Anh Kiệthttps://anhkiet.biz
Anh là một người đam mê công nghệ. Hiện tại anh là một lập trình viên cho Hura Apps - một startup nhỏ về công nghệ tại Quy Nhơn.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

- Advertisment -

BÀI VIẾT MỚI

BẠN XEM CHƯA